Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2015

Hôm nay em nhớ anh - Người em chưa gặp bao giờ

Em nhớ anh! Hôm nay chiều cuối cùng của noel thứ 24, đã quá lâu em không được gặp anh, không được thể hiện cái tính cảm mà em chôn dấu từ rất lâu, em muốn lại được gặp anh, được tặng anh một món quà nho nhỏ, và được nhận những âu yếm, những quan tâm từ anh. Lại được ôm choàng lấy cổ anh khi 2 chúng ta ngồi làm việc cùng nhau, em với đôi vai và cổ mỏi rời, ôm choàng cổ anh, tựa đầu vào và nghỉ ngơi, để cảm nhận được sự bình yên đó. Cái bình yên đến dung dị và thân quen đó, cảm nhận được mùi hương đó, và cảm nhận được sự ấm áp đó, cảm nhận được sự bao dung mà anh đã dành cho em.

Có lẽ trước đây chúng ta đã hứu hẹn điều gì, hoặc do quá nặng tình cảm với nhau, hoặc đã nợ ai đó rất nhiều, để rồi, từ khi em sinh ra, chúng ta vẫn chưa thể nào gặp được nhau. Hay anh đang bị thất lạc nơi đâu do một cơn Hồng thủy làm thay đổi hướng đi mà chúng ta đã từng định cho nhau.

Từ ngày được sinh ra đến giờ, em vẫn luôn cảm nhận được có điều gì đó từ anh, vẫn luôn hướng đến em và nhắc em rằng, rồi chúng ta sẽ gặp được nhau. Có thể là hơi muộn hơn so với những người khác, nhưng chắc chắn chúng ta sẽ thực sự được hạnh phúc bởi tất cả những gì chúng ta đã trải qua. Và rồi, những điều quen thuộc mà em cảm nhận kia là sự thật. 

Em vẫn biết là anh vẫn ở đâu đó, đâu đó trên thế gian mà chỉ có điều chúng ta còn bận rộn để tìm cách gặp được nhau. Có đôi lúc, em cảm nhận được đôi bàn tay đó đã từng ôm em khi mệt mỏi, nó rõ ràng như em đã gặp và yêu anh trong kiếp này vậy! 

Em cảm nhận anh đã từng hiện diện trong cuộc đời em, với sự tình cảm nhẹ nhàng và chân thành, ấm áp chừng nào. Như điều đó em đã từng có được chính trong kiếp này vậy. Anh gần gũi, thân thiện, anh đã giúp em mở lòng mình, làm em cười, em nói nhiều hơn, mà không ngại ngần thể hiện bản chất xấu xa của con người mình. Để anh lại có cơ hội bảo em sai rồi, nên như này, nên như kia.

Em cảm nhận được hai chúng ta đã từng cùng nhau tạo nên một điều gì đó, một thứ gì đó kỳ diệu, một điều gì đó không quá lớn lao nhưng đó là thành công mà cả hai cùng trân trọng, cả hai cùng cố gắng hết mình, và chính vì nó mà chúng ta đã gắn kết không có khoảng cách.

Để đến bây giờ, dù chúng ta rất lâu không gặp nhau, nhưng em vẫn cảm nhận được sự hiện diện của anh trong trái tim của em, nó vẫn thổn thức khi nhớ đến anh - ngươi em chưa gặp bao giờ.
Em nhớ những lần chúng mình trao nhau sự ấm áp, từ nụ cười, từ ánh mắt, và đôi bàn tay nắm chặt đó. Hay đó chỉ là tưởng tượng của riêng mình em. Em không tin đó là mộng tưởng được anh à, em cảm nhận nó quá rõ ràng. Nhưng lại chẳng hiểu sao chưa thể gặp được anh.



Có lẽ giờ truyên thông quá phát triển, anh có quá nhiều điều quan tâm, quá nhiều điều mới mẻ đang làm, nên tốc độ 2 chúng ta thấy nhau chậm quá. Có đôi lúc em đã nhầm tưởng ai đó là anh, nhưng khi càng gần họ, càng quen biết họ, em lại nhận thấy nó không quen thuộc như em cảm nhận, Họ không như anh, không bao dung, không cho em khoảng không tự do, hay họ không tôn trọng em như anh đã từng và rồi em lại quyết định xa lánh, từ chối, và cứ lạnh lùng như chắc chắn rằng anh rồi sẽ tới, Em là vậy, nếu thực sự yêu thương em mới nhận yêu thương từ họ, nếu không em cũng chẳng muốn làm tổn thương, hay lợi dụng họ. Vậy nên em hi vọng rằng anh sẽ không bỏ rơi em, và anh chắc chắn phải đến với em, bên em, và cùng em, vì em chỉ chờ mình anh thôi! 

Nếu như anh biết đó là em, nhưng anh đang bị mắc kẹt ở đâu đó chưa tới được, anh có thể tìm cách liên hệ với em, để em đến và giúp anh. Em luôn sẵn lòng để giúp anh, và cùng anh xây dựng những ước mơ của chính mình. 

Em chưa găp anh, em biết! Nhưng em vẫn luôn cảm nhận được anh ở đâu đó trên thế giới, và cũng đang hướng về em. Mỗi chiều hoàng hôn xuống, các ánh đèn trên phố, từ đền phố cho tới những phương tiện ngược xuôi, với những đền đỏ, đèn xanh, đèn vàng chậm chạm di chuyển theo dòng. Em lại dừng tay gõ những bài viết để nhìn xuống để cảm nhận được rằng anh đang ở đâu đó trong dòng người, và cũng đang hướng về em như vậy.

Có lẽ chúng ta đã nợ nhau và đã nợ những người khác quá nhiều, để rồi, ở tuổi trẻ này, tuổ thanh xuân này chúng ta cùng trả món nợ của bản thân và rồi mới được gặp nhau. Anh à, em sẽ đợi anh, cho đến khi gặp được anh. Có vẻ như đêm Noel hôm qua anh cũng đã nhắc em nhiều, và có lẽ chúng ta đã từng có những kỷ niệm ngọt ngào và bình dị trong những đêm Noel đó, để rồi, đêm qua em chẳng cảm thể buồn ngủ nổi, và lâng lâng vui vui như đứa trẻ đón tết cả một ngày trời, cứ ngân nga câu hát, đung đưa những nhịp điệu cơ thể như đang nhảy múa.


Nếu thực sự đó là thử thác thì em sẽ chờ, em sẽ vượt qua nó, và cho đến cuối cùng, khi chúng ta gặp nhau, em tin rằng chúng ta là cặp đôi hạnh phúc nhất trên đời! Chúng ta sẽ thương nhau, cảm thông nhiều hơn, cho đi nhiều hơn, và chắc chắn sẽ hạnh phúc nhiều hơn, phải không anh! Cho em cứ nhớ anh và nhắc anh như vậy nhé, có lẽ đó là cach duy nhất để em và anh rút ngắn khoảng cách, và làm tăng tốc độ anh và em gặp nhau. Muốn ôm chầm lấy cổ anh thôi! Yêu và thương anh nhiều - Chàng trai của em!

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015

CHUYỆN BÁN HÀNG - CON BUÔN

Nhắc tới bàn hàng là người ta nghĩ ngay tới hai chữ con buôn!

Khoảng 1 năm về trước, nhắc tới cái việc buôn bán, đặc biệt là mấy người đi học đại học ra, không quen cái thói đè đầu cưỡi cổ của cấp trên, hay đổ tâm huyết vào công việc thì cũng chỉ đủ ăn đủ tiêu. Họ tiếp cận với việc bán hàng, rồi bỏ việc, đi theo cái nghề buôn bán ấy. Bạn bè xung quanh ngta nói: "Mày lại đi làm con buôn à", đứa thì bảo: "mày có cái bằng đại học làm gì, rồi làm con buôn"
Ừ thì nói thật lúc đầu nghe khó chịu vl luôn, cái từ con buôn nghe nó đểu đểu, láo láo, mang một ngữ nghĩa của sự rèm pha và có chút khinh bỉ. Sau rồi nghe lâu, nghe miết cũng quen, cũng chẳng thèm nghĩ tới cái cảm giác họ thấy nó là cái nghề chẳng cần học nữa, mà quan trọng là nó cho mình một công việc, làm không biết mệt, nhiệt huyết không bao giờ hết, lại tiền vào trong túi, thấy mình còn được cái gọi lại tính toán làm ăn từ A đến Z từ cái lúc đầu tư ban đầu cho tới cái doanh thu rồi trừ ra chi phí, nó gần như cái công thức trước đây mình đã từng học ở Đại học: LN=DT-CP
marketing cơ bản


Tự nhiên thấy nó gần với cái mình học mà, rõ là đang áp dụng những gì học được ở trường. Rồi lại còn phải nghiên cứu thị trường, lên kế hoạch cho marketing trong ngày, trong tuần, sản phẩm nào cần được chú trọng, theo dõi phản ứng của khách hàng với những sản phẩm đó, để đưa ra kết luận, nên chọn sản phẩm nào để quảng cáo nhiều nhất (Thiên ạ! Lại có một chút áp dụng từ môn marketing trong trường còn gì) rõ đây là cái nghê mình học mà! Bắt đầu thấy thích rồi.! Thế rồi tự lên kế hoạch cho tương lại, nào là tương lại 1 năm sau, rồi tương lại 2 năm sau, khi nào xây nhà, khi nào lập gia đình, khi nào yêu....Thấy cái nghề "con buôn" này thú chứ chứ chẳng có gì là đáng xấu hổ ý.

Lại Con buôn nhé! Cái hồ 1 năm trước đây: cái thời mà fb nó còn ít khách hàng, còn người tham gia fb thì ngày càng đông đảo ấy, bát đầu nhen nhóm những group rao vặt, hoạt động cũng bát đầu nóng, xuất hiện những người bán lẻ, bán order, tất nhiên số lượng chưa nhiều. Những ai làm lớn hơn thì lập page quảng cáo, bán hàng, mà khi đi ra nói chuyện với những người khác thì chắc hăn những người biết đến chỉ đếm trên đầu ngón tay. Làm cho những kẻ "con buôn" ngờ nghệch như mình cũng thấy thật lạ khi không ai biết tới. (giờ mình cũng không biết tại sao mình biết đến cái gọi là page fb bán hàng nữa)
Sau một năm! Là thời khắc hiện tại nè! Giờ người ta không còn gọi là con buôn nữa: mà gọi là ông chủ, bà chủ, người bán hàng, người bán quần áo, cô gái giỏi giang...dù có học hay không, miễn nổi như còn nhờ bán hàng thì ai cũng khen: nó giỏi thế đấy, siêu thật...vvv từ con buôn mình gần như không thấy ai nhắc đên.
Người mua thì vô kể nhưng người bán hàng cũng chẳng thiếu: Riêng một group rao vặt thì cũng đến 90% là người bán, họ đi mua của nhau, quảng cáo cho nhau xem, người cũ dẫn dắt người mới...Một xóm trọ nhỏ, có tầm 5 tầng, với chục phòng trọ, thì có đến 3 tầng có người bán một thứ gì đó, người thì bán quần áo sang chảnh, người bán quần áo cá tính, người bán son môi, ngày bán váy...gọi là bán hàng giờ là nghề đại trà rồi!, Giống kiểu phổ cập đại học ngược ý nhỉ! Bán hàng nó không biệt giới tính, tuổi tác, dù là trẻ sơ sinh hay người cao tuổi trên 100 tuổi cũng có khá năng bán hàng và kiếm lợi nhuận.
Học làm giầu

Đấy thì đến khi nó phổ cập rồi nên thấy cái gì cũng khó làm, đặc biệt là làm cho khác, làm cho riêng biệt, cho sáng tạo, và cho thành công! Con buôn - dường như là nghề nhiều người đang theo đuổi và đam mê, và đúng ra là bây giờ người việt mới biết làm kinh tế thay vì cày ruộng, làm thuê, thì họ đi tìm con đường học kinh tế - làm kinh tế! Chứ không phải là hình ảnh học kinh tế về làm cán bộ thôn, cán bộ huyện!