Tự bạch:
Tên:
Cung: Bạch dương - Moon sight: Song ngư
- Làm gì khi vui: Hát, tích cực, trò truyện và chém gió
- Làm gì khi buồn: xem phim tình cảm, khóc, uống cà phê
- Làm gì khi cô đơn: đọc sách, chơi đàn
- Làm gì khi bất lực: Đọc sách, chơi đàn, uống cà phề, ngủ
- Làm gì khi cảm thấy mình vô dụng: Ngủ, nhẹ thì đọc sách
- Nước uống ưa thích: Cà phê
- Làm gì khi ko có tiền đổ xăng: dắt bộ xe
- Ăn gì khi éo còn tiền hoặc ko mang tiền: bánh mỳ, mỳ tôm, trứng
- Mệt, stress thì làm gì: Ngủ
- Thứ tiếp thêm đọc lực cho cuộc sống: Gia đình, sách.
- Nơi muốn ở lại: Gia đình,
- Nơi muốn đi khỏi: Gia đình
- Nơi vương vấn: Gia đình
- Suy nghĩ trước đây: Chỉ cần có bạn bè
- Suy nghĩ bây giờ: Muốn về bên gia đình, dù thế nào đi nữa
- Suy nghĩ trước đây: Thích nơi vui nhộn, nhiều bạn bè, bạn bè luôn ở bên
- Suy bây giờ: thích quy tắc, yêu sự nguyên tắc, yên tĩnh, và không thích chơi bời nhiều --> tập trung làm việc, hết sức có thể và yêu thương những người khác.
- ĐÔi lúc: Muốn có bàn tay kỳ lạ giúp đỡ khi đói khát.
- Đôi lúc: Cần bạn thân hỏi thăm khi ko còn tiền
--> Thứ đã trải qua: 2 tháng: ko có một đồng tiền trong người, số tiền tiêu trong ngày tính bằng ngàn đồng. Lúc đó chỉ muốn có ai đó cho mượng dài hạn tiền để sống trong 1 tháng đi làm học viên cho công ty bb keo kiệt kia.
- Tình trạng: Nợ nần chồng chất --> tiền vay để gửi về nhà --> ko có tiền để sinh hoạt.
--> Ngay lúc đó mới phát hiện ra: Đôi khi con người ta cũng bị bất lực vì tất cả, ngay cả bán thân cũng không thể. phát hiện ra rằng, nếu sau này có thể khá hơn rồi, dù đang khó khăn, vẫn sẽ không tiếc với những người xung quanh, chứ ko cần là bạn, sẽ giúp nếu có thể, ít nhất là giúp họ thoát khỏi thời gian khó khăn!
Đôi khi bạn đưa tiền khi họ vay, nhưng bạn không biết họ đang trải qua những gì, và bạn cũng chẳn qua tâm, vì bạn nghĩ rằng, bạn đã cho họ vay là ổn rồi. Đôi khi chỉ cần nghe câu động viên moi thứ đã khá hơn.
Vì bạn là bạn thân của tôi, nên tôi đã nói thật về hoàn cảnh: nhưng thay vì câu nói động viên, thì lại là một câu nói có gì đó mỉa mai, ngay lúc đó, tôi đã nhận ra rằng, dù là bạn bè thân thì cũng nên có khoảng cách. --> nhưng tôi sẽ cố gắng sống khác, lập dị hơn đối với tôi, tôi sẽ luôn đưa tay giúp khi vẫn còn có thể! sẽ ko mỉa mai, dù đó là người đã mắc sai lầm!
coldcool
Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2016
Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2016
Gió Buồn
Hôm nay và chiều qua có lẽ là 2 ngày tồi tệ với bản thân mình, mọi thứ cảm tưởng như đổ sụp trong tinh thần và tâm trí, những thứ hừng hực tinh thần sống kia sao đột nhiêu biến mất tự lúc nào khong hay, thứ còn lại trong lòng là sự buồn bã, và trống rỗng.
Có thứ gì đó mình vãn chưa chọn vẹn, có thứ gì đó dang dở, có thứ gì đó chưa theo ý muốn, và mọi vấn đề quanh mình đang trở nên rối tung, kể cả các mối quan hệ, chẳng hiểu sao, những lúc như thê này, mọi thứ lại tồi tệ đến vậy! Làm ơn, mày đừng sụp đổ nữa, tao sẽ đỡ từng viên gạch để xây lại!
tập trung nào!
Thứ Ba, 17 tháng 5, 2016
when you are alone what do you often do?
it is sure that everybody has one alone and what do you do when being alone?
Me! yeps the fast cat, you know when the girl drop alone, she is boring and she eats to reduce her boring feel. And maybe I am infected from her.
The fast cat, just listen about it, you could also imagine what a cat is like. yeap! it is just the cat, a girl cat, and in it there much and much a boring feeling that is from it, and from its girl.
a cat just lives to eat, when it is happy it eat because it fun, her girl is also fun. when it is alone, it doesn't know what it could do except eating, and when it has a bit boring feeling it thinks maybe nothing is good for it, so eating maybe be a best for it, therefore a cat continues eating and now it is a fast cat.
its girl, she is missing her boy who she has never seen and that makes it, a cat feels missing its boy cats. its eyes sees far way in the night and cold wind. it folds it body into blanket and see screen with the china girl video. it is peace and goes to sleep!
Me! yeps the fast cat, you know when the girl drop alone, she is boring and she eats to reduce her boring feel. And maybe I am infected from her.
The fast cat, just listen about it, you could also imagine what a cat is like. yeap! it is just the cat, a girl cat, and in it there much and much a boring feeling that is from it, and from its girl.
a cat just lives to eat, when it is happy it eat because it fun, her girl is also fun. when it is alone, it doesn't know what it could do except eating, and when it has a bit boring feeling it thinks maybe nothing is good for it, so eating maybe be a best for it, therefore a cat continues eating and now it is a fast cat.
its girl, she is missing her boy who she has never seen and that makes it, a cat feels missing its boy cats. its eyes sees far way in the night and cold wind. it folds it body into blanket and see screen with the china girl video. it is peace and goes to sleep!
Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016
NỖI SỢ CỦA CON MÈO Ú
Các bạn sợ điều gì trong cuộc sống này?
Có lẽ người thì sợ nghèo, sợ khó sợ vô công dồi nghề, sợ cô đơn... mỗi người đều có một nỗi sợ riêng. Một con mèo thì sao, nó cũng có nỗi sợ riêng của mình, có thể là ko sợ đêm tối, hay nó sẽ không sợ hãi khi đứng trước những một con chuột, nhưng con mèo này, nó sỡ quá nhiều thứ, càng già nó càng sợ nhiều những thứ của mấy con mèo con, hoặc của mấy cô gái trẻ :3, Có hay chẳng nó bị lây nhiễm bởi cuộc sống giả sa hoa của mình?
Nó cũng vậy, chẳng khác gì những người khác, trước đây nó dường như chẳng sợ trời, chẳng sợ đất, có lẽ cái sợ bé tí mà nó cảm nhận đươc đó là sợ có ma, chỉ đơn giản là đi trên một đoạn đường rừng vắng và ko giám nhìn sang 2 bên, sợ có đôi mắt nào đó đang chòng chọc nhìn theo nó.
À, nó còn sợ chết nữa, trên thực tế nó tự tin răng nó ko chết được, nhưng sau một lần bị gẫy răng, nó đã biết quý báu cái sinh mạng mà bố mẹ cho, quý báu cơ thể đang lành lặn rồi đột nhiên bị vứt bỏ đi một thứ gì đó, hoặc nặng nhất là ko thể tồn tại để tiếp tục làm những việc yêu thích và những việc nó chưa bao giờ làm.
Nó đã tùng đánh liều lên chiếc xe với 1 người lạ và đi cả một buổi tối và tới những nơi chẳng có một bóng người, hay đã từ đi cùng với một kẻ say vào nơi mà ai cũng biết... tất cả một phần do sự tin tưởng ngây thơ, và một phần con mèo ú đó có tính tò mò mọi thứ lạ lẫm trên đời. Có lẽ nhiều người thắc mắc rằng, lẽ ra đến cái tuổi của nó, còn đâu sự phiêu lưu, mà thay vào đó là sự chín chắn.
Nhưng từ khi sinh ra, nó đã ko có cái khái niệm trưởng thành, và chín chắn, đối với nó, cái con mèo lười biếng chỉ biết lưu giữ lại những thứ tốt đẹp, những hình ảnh vui vẻ, để rồi khi mọi thứ qua đi, cái nó còn lại là sự nhớ nhung, là sự nuối tiếc. Rồi một ngày đẹp trời, nó như được tiếp thêm luồng suy nghĩ bỏ qua mọi thứ mà sống, và nó chẳng còn lưu giữ thứ gì cũ kỹ trong người, ngay cả tình cảm của mèo mẹ với nó, cũng như tình cảm nà nó dành cho những người khác vậy. Mọi người đều được nó dành tình yêu thương như nhau. Nói vậy có phần hơi đề cao nó, nhưng đôi lúc no tự nhủ một cách cao ngạo như vậy.
Nó, cái con mèo, chăng sợ cô đơn chẳng sợ nghèo khó nó có thể tìm cách xoay chuyển, chỉ cần lo đủ cho bản thân là nó vui rồi!
Rồi một ngày, nó như được thổi vào cuộc sống đúng cái dòng chảy mong muốn trong máu của nó, cái thứ được nung nấu đã lâu, và giờ mới có cơ hội để gặp gỡ. Nó cứ nghĩ rằng nó đã tìm được một nơi tuyệt vời cho bản thân và ngây thơ tin vào suy nghĩ đó.
Mọi thứ như vuốt ve, chiều chuộng cảm xúc nũng nịu của nó. và lần đâu trong đời, một thời gian dài, nó được làm một cô mèo đúng nghĩa là một cô mèo. Thay vì nhữn năm tháng nó phải tự chống đỡ với những yếu đuối, phải tự mạnh mẽ, phải tự quan tâm và quan tâm, tự làm vui và tự vui.
Nhưng đột ngột, nó nhận ra những thứ nó tưởng không có thật, chỉ là tưởng thôi mà. nó cũng nhận ra, nó nên trở lại vói một thái độ lạnh lùng, và nhàm chán, nó sợ phải quay trở lại những thói quen xưa cũ. Nó sợ phải quay lại con ng yếu đuối trong nó. và nó sợ một thứ thật kinh khủng đang diễn ra: Mọi thứ ra đi một cách dột ngột. và nó chỉ biết im lặng và thi thoảng khóc một chút để lấy thêm sức mạnh cho bản thân. Khi mà con mèo khoang đen, được xem như đứa em gắn bó, chuẩn bị đi kiếm ăn nơi xa. rồi cả con mèo xanh gầy hiền lành nó quý từ xưa cũng chuẩn bị công tác nơi xa.
Cái nơi nó xem như nhà thứ 2 trong nửa năm, nó cũng cảm thấy không thể tiếp tục ở đó. Cảm thấy những tình cảm nó dành và những việc nó làm, đang được những chó nhìn theo một cách khác, và cái chúng cần là khúc xương, chứ ko phải là một con mèo béo chậm chạm.
Xin lỗi m, vì đã để mày rơi vào cái tình trạng bị bỏ rơi một lần nữa - người chủ cất tiếng
Con Mèo mắt dưng dung nhìn rồi thu người vào góc nhỏ để tìm kiếm giấc ngủ ngon lành, thi thonarg thấy nó giật giât, dường như đang mơ gì đó.
Có lẽ đó là nỗi sợ lớn nhất của nó: thứ đang mơn chớn bắt đầu thì lại bị tắt dập, có lẽ đó là cái số của nó chăng. cô chủ nhỏ chẳng hiểu được nó đang cảm thấy thế nào. dù vẫn bên nó, nhưng nó vẫn thấy có một sự xa cách. Cô ấy cũng quá bận rộn để hiểu được những gì nó đã trải qua.
Có một sự thật là: những thứ mơn chớn hình thành kia, lại đột ngột dập tắt và đi xa, đã diễn ra nhiều đến nỗi nó là thứ sợ hãi có tính phản xạ, và ngay cả trong khi nó trò chuyện với một con mèo lạ nào cũng vậy, một nỗi sợ mà dù trải qua nhiều bai nhiêu thì tâm hồn không bao giờ hết hi vọng vào những điều kỳ diệu nào đó, tâm hồn mà muốn tin tưởng mãi, nó sợ sự dở dang! sự giữa chừng!
Có lẽ khi chỉ còn một mình dứng giữa ngã tư đường, và bị bỏ rơi, nó sẽ đứng kêu meo meo, nghe như tiếng khóc, rồi nó lại cố gắng tạm quê những điều đó, để ko ai thấy sự yếu đuổi của bản thân.
Ngày hè mát mát trên đỉnh núi, ngồi cùng cô chủ với quyển sách yêu thích mới mua của cô ấy, nó nghe văng vẳng được câu nói:
- Con mắt đều mù lòa trước điều cốt tử
- Chính thời gian mà cậu dành cho bông hồng của cậu mới khiến bông hồng của cậu quan trọng đến thế.
Mắt nó lim dim nhìn xa xa: chính là nó rồi, thời gian dành cho những điều đó, đã khiến nó chúng trở nên quan trọng với con mèo ú đến vậy. Có lẽ nó nên dành thời gian bên cô chủ nhỏ của mình. Vì chắc rằng dù có chuyện gì cô ấy cũng chẳng bỏ nó hay làm nó tổn thương, hoặc nặng lời với nó!
Có lẽ người thì sợ nghèo, sợ khó sợ vô công dồi nghề, sợ cô đơn... mỗi người đều có một nỗi sợ riêng. Một con mèo thì sao, nó cũng có nỗi sợ riêng của mình, có thể là ko sợ đêm tối, hay nó sẽ không sợ hãi khi đứng trước những một con chuột, nhưng con mèo này, nó sỡ quá nhiều thứ, càng già nó càng sợ nhiều những thứ của mấy con mèo con, hoặc của mấy cô gái trẻ :3, Có hay chẳng nó bị lây nhiễm bởi cuộc sống giả sa hoa của mình?
Nó cũng vậy, chẳng khác gì những người khác, trước đây nó dường như chẳng sợ trời, chẳng sợ đất, có lẽ cái sợ bé tí mà nó cảm nhận đươc đó là sợ có ma, chỉ đơn giản là đi trên một đoạn đường rừng vắng và ko giám nhìn sang 2 bên, sợ có đôi mắt nào đó đang chòng chọc nhìn theo nó.
À, nó còn sợ chết nữa, trên thực tế nó tự tin răng nó ko chết được, nhưng sau một lần bị gẫy răng, nó đã biết quý báu cái sinh mạng mà bố mẹ cho, quý báu cơ thể đang lành lặn rồi đột nhiên bị vứt bỏ đi một thứ gì đó, hoặc nặng nhất là ko thể tồn tại để tiếp tục làm những việc yêu thích và những việc nó chưa bao giờ làm.
Nó đã tùng đánh liều lên chiếc xe với 1 người lạ và đi cả một buổi tối và tới những nơi chẳng có một bóng người, hay đã từ đi cùng với một kẻ say vào nơi mà ai cũng biết... tất cả một phần do sự tin tưởng ngây thơ, và một phần con mèo ú đó có tính tò mò mọi thứ lạ lẫm trên đời. Có lẽ nhiều người thắc mắc rằng, lẽ ra đến cái tuổi của nó, còn đâu sự phiêu lưu, mà thay vào đó là sự chín chắn.
Nhưng từ khi sinh ra, nó đã ko có cái khái niệm trưởng thành, và chín chắn, đối với nó, cái con mèo lười biếng chỉ biết lưu giữ lại những thứ tốt đẹp, những hình ảnh vui vẻ, để rồi khi mọi thứ qua đi, cái nó còn lại là sự nhớ nhung, là sự nuối tiếc. Rồi một ngày đẹp trời, nó như được tiếp thêm luồng suy nghĩ bỏ qua mọi thứ mà sống, và nó chẳng còn lưu giữ thứ gì cũ kỹ trong người, ngay cả tình cảm của mèo mẹ với nó, cũng như tình cảm nà nó dành cho những người khác vậy. Mọi người đều được nó dành tình yêu thương như nhau. Nói vậy có phần hơi đề cao nó, nhưng đôi lúc no tự nhủ một cách cao ngạo như vậy.
Nó, cái con mèo, chăng sợ cô đơn chẳng sợ nghèo khó nó có thể tìm cách xoay chuyển, chỉ cần lo đủ cho bản thân là nó vui rồi!
Rồi một ngày, nó như được thổi vào cuộc sống đúng cái dòng chảy mong muốn trong máu của nó, cái thứ được nung nấu đã lâu, và giờ mới có cơ hội để gặp gỡ. Nó cứ nghĩ rằng nó đã tìm được một nơi tuyệt vời cho bản thân và ngây thơ tin vào suy nghĩ đó.
Mọi thứ như vuốt ve, chiều chuộng cảm xúc nũng nịu của nó. và lần đâu trong đời, một thời gian dài, nó được làm một cô mèo đúng nghĩa là một cô mèo. Thay vì nhữn năm tháng nó phải tự chống đỡ với những yếu đuối, phải tự mạnh mẽ, phải tự quan tâm và quan tâm, tự làm vui và tự vui.
Nhưng đột ngột, nó nhận ra những thứ nó tưởng không có thật, chỉ là tưởng thôi mà. nó cũng nhận ra, nó nên trở lại vói một thái độ lạnh lùng, và nhàm chán, nó sợ phải quay trở lại những thói quen xưa cũ. Nó sợ phải quay lại con ng yếu đuối trong nó. và nó sợ một thứ thật kinh khủng đang diễn ra: Mọi thứ ra đi một cách dột ngột. và nó chỉ biết im lặng và thi thoảng khóc một chút để lấy thêm sức mạnh cho bản thân. Khi mà con mèo khoang đen, được xem như đứa em gắn bó, chuẩn bị đi kiếm ăn nơi xa. rồi cả con mèo xanh gầy hiền lành nó quý từ xưa cũng chuẩn bị công tác nơi xa.
Cái nơi nó xem như nhà thứ 2 trong nửa năm, nó cũng cảm thấy không thể tiếp tục ở đó. Cảm thấy những tình cảm nó dành và những việc nó làm, đang được những chó nhìn theo một cách khác, và cái chúng cần là khúc xương, chứ ko phải là một con mèo béo chậm chạm.
Xin lỗi m, vì đã để mày rơi vào cái tình trạng bị bỏ rơi một lần nữa - người chủ cất tiếng
Con Mèo mắt dưng dung nhìn rồi thu người vào góc nhỏ để tìm kiếm giấc ngủ ngon lành, thi thonarg thấy nó giật giât, dường như đang mơ gì đó.
Có lẽ đó là nỗi sợ lớn nhất của nó: thứ đang mơn chớn bắt đầu thì lại bị tắt dập, có lẽ đó là cái số của nó chăng. cô chủ nhỏ chẳng hiểu được nó đang cảm thấy thế nào. dù vẫn bên nó, nhưng nó vẫn thấy có một sự xa cách. Cô ấy cũng quá bận rộn để hiểu được những gì nó đã trải qua.
Có một sự thật là: những thứ mơn chớn hình thành kia, lại đột ngột dập tắt và đi xa, đã diễn ra nhiều đến nỗi nó là thứ sợ hãi có tính phản xạ, và ngay cả trong khi nó trò chuyện với một con mèo lạ nào cũng vậy, một nỗi sợ mà dù trải qua nhiều bai nhiêu thì tâm hồn không bao giờ hết hi vọng vào những điều kỳ diệu nào đó, tâm hồn mà muốn tin tưởng mãi, nó sợ sự dở dang! sự giữa chừng!
Có lẽ khi chỉ còn một mình dứng giữa ngã tư đường, và bị bỏ rơi, nó sẽ đứng kêu meo meo, nghe như tiếng khóc, rồi nó lại cố gắng tạm quê những điều đó, để ko ai thấy sự yếu đuổi của bản thân.
Ngày hè mát mát trên đỉnh núi, ngồi cùng cô chủ với quyển sách yêu thích mới mua của cô ấy, nó nghe văng vẳng được câu nói:
- Con mắt đều mù lòa trước điều cốt tử
- Chính thời gian mà cậu dành cho bông hồng của cậu mới khiến bông hồng của cậu quan trọng đến thế.
Mắt nó lim dim nhìn xa xa: chính là nó rồi, thời gian dành cho những điều đó, đã khiến nó chúng trở nên quan trọng với con mèo ú đến vậy. Có lẽ nó nên dành thời gian bên cô chủ nhỏ của mình. Vì chắc rằng dù có chuyện gì cô ấy cũng chẳng bỏ nó hay làm nó tổn thương, hoặc nặng lời với nó!
Thứ Hai, 4 tháng 4, 2016
Chuyện con cừu
Có lẽ là vậy, trời sinh cái tính nó, không đùa thì thôi, chẳng nói chẳng giằng, nhưng đã đùa là đùa rất dài và dai quá thì dại cũng nhiều. :)) Âu cũng là cái liễn, đùa đến cái độ mà ngta phải nhìn bằng con mắt khác là cũng đủ biết rồi.
Trên thực tế cái con cừu ấy nó lại rất dễ tin người, chỉ là do nhiều lần nó đã gặp phải cáo, và sói. và cũng ngây thơ và tin vào lời dụ dỗ và lời nói ngọt ngào của cáo và sói, đã mấy phen nó mất đi chính mình. Nhưng trời bạn cho chú cừu nhỏ cái tính tin người, lại ban luôn cho chú sự sáng suốt, và trong sáng đến bất ngờ. Tâm hồn chú dường như chẳng bao giờ bị những thứ hư hỏng, xấu xí là đen đi thì phải. Nhiều người hỏi chú, có tin vào cuộc sống không? sau nhiều lần bị lừa phỉnh chú còn tin vào những người khác không. Chú chỉ cười tươi và trả lời: Tin chứ, vẫn còn rất nhiều người tốt ngoài kia đang chờ để chú gặp mà, chú cũng bảo bản thân luôn muốn khám phá những điều mới lạ từ người khác, đó là lý do chú vẫn đi theo sói vào khu rừng cấm mà mẹ chú và bạn bè chú đã nhắc nhở.
Cái lần đó, nghĩ lại chú vẫn thấy rợn mình. Con sói thì thầm vào tai chú: sói sẽ không ăn thịt cừu đâu, hôm nay sói rát mệt và rất buồn, sói chi cần một người lắng nghe sói tâm sự. vậy là cừu đi cùng sói và nghe sói kể về chuyện nó bị bỏ rơi, nó cảm thấy yếu đuổi, và cảm thấy bản thân nó bất hạnh khi phải làm môt con sói. Lăng nghe hồi lâu, con sói bắt đầu dở trò, nó định ngoặm cổ của chú cừu thì thạt may cừu tránh được.
Hôm ý trời có trắng rất sáng, ánh trặng dọi xuống cho thấy rõ khuân mặt dữ tợn đó của con sói. Chú cừu tìm cách thoát thân, nhưng nó không kêu cưu, nó chỉ hỏi rằng: sói đã làm thế này với bao nhiều chú cừu rồi. Câu trả lời của sói là 2 con, nó vừa cười vừa nói,: mày ngây thơ quá rồi cừu à, ai bảo mày theo tao vào đây, mày sẽ khó tìm được lối ra và không thể nào trở về và chắc chắn mày sẽ trở thành món mồi ngon của tao trong tối nay. Chú cừu im lặng không nói gì. im lặng hồi lâu, nó quyết định trao đổi với sói.
Vậy trước khi chết tôi muốn chơi trò chơi cùng sói. tôi sẽ không trách sói về chuyện này, nếu tôi là người thua cuộc. vậy là sói đồng ý. chơi trò trốn tìm. Cừa và sói oẳn tù tì và sói phải làm người tìm và nó được cừu yêu cầu bịt mắt để sói không được ăn gian, sói đồng ý và cừa đã lấy chiếc khăn trên cổ của nó, buộc chặt mắt của sói. và yêu cầu sói đếm từ 1 -50 thì mơi được đi đi tìm, soi khong được mở khăn che mặt nó sẽ phải đeo khăn cho đến khi chắc chắn vị tri cửa cừu. và cừa cũng được yêu cầu rằng sẽ phải keeo 3 tiếng mỗi lúc sối yêu cầu để soi có thể tìm cừu theo âm thanh đó.
Trong lúc sói đang đếm cừu cưu vài tiếng rồi nó tìm đường trón thoát, trước khi đi vào khu rừng, cừu không quên đánh dấu những lối đi, để nó có thể tránh được những tai họa bất ngờ nếu có thể. sáng ngày mai khi mọi thứ đã trở về chỗ cũ, cừu cũng được an toàn, nó lại gặp mặt con soi trên đồng cỏ của nông trang, vẫn chào hỏi, vẫn cười đùa, riêng con sói đó thì không nói câu nào và tìm cách lẩn trốn. Chú cừa cũng không hiểu vì sao?
Nó cứ ngây thơ tin người. nhưng bây giờ sau nhiều lần gặp sói và cáo, chú cừu đã quyết định cho phép mình đeo thêm một lớp mặt nạ của một con chồn, và nó tỏ vẻ nguy hiểm để óc thể đùa với những người khác, và để họ không bảo nó là kẻ dại khờ.
Có lẽ cách đùa hơi quá của nó giờ được dán cái mác con chồn hôi.:)) ôi mà cũng chẳng sao đâu, giờ nó chẳng còn yếu đuối như xưa, nên nó chẳng để ý tới việc ngta nghĩ gì về nó cho nó là con cừu hư hỏng hay không. Nó đã đủ trưởng thành để nhận biết bản thân nó, và chẳng cần để ý đến những suy nghĩ của người khác.
Chỉ là con cừu đó đôi khi thấy khó có người hiểu nó thật sự!
Trên thực tế cái con cừu ấy nó lại rất dễ tin người, chỉ là do nhiều lần nó đã gặp phải cáo, và sói. và cũng ngây thơ và tin vào lời dụ dỗ và lời nói ngọt ngào của cáo và sói, đã mấy phen nó mất đi chính mình. Nhưng trời bạn cho chú cừu nhỏ cái tính tin người, lại ban luôn cho chú sự sáng suốt, và trong sáng đến bất ngờ. Tâm hồn chú dường như chẳng bao giờ bị những thứ hư hỏng, xấu xí là đen đi thì phải. Nhiều người hỏi chú, có tin vào cuộc sống không? sau nhiều lần bị lừa phỉnh chú còn tin vào những người khác không. Chú chỉ cười tươi và trả lời: Tin chứ, vẫn còn rất nhiều người tốt ngoài kia đang chờ để chú gặp mà, chú cũng bảo bản thân luôn muốn khám phá những điều mới lạ từ người khác, đó là lý do chú vẫn đi theo sói vào khu rừng cấm mà mẹ chú và bạn bè chú đã nhắc nhở.
Cái lần đó, nghĩ lại chú vẫn thấy rợn mình. Con sói thì thầm vào tai chú: sói sẽ không ăn thịt cừu đâu, hôm nay sói rát mệt và rất buồn, sói chi cần một người lắng nghe sói tâm sự. vậy là cừu đi cùng sói và nghe sói kể về chuyện nó bị bỏ rơi, nó cảm thấy yếu đuổi, và cảm thấy bản thân nó bất hạnh khi phải làm môt con sói. Lăng nghe hồi lâu, con sói bắt đầu dở trò, nó định ngoặm cổ của chú cừu thì thạt may cừu tránh được.
Hôm ý trời có trắng rất sáng, ánh trặng dọi xuống cho thấy rõ khuân mặt dữ tợn đó của con sói. Chú cừu tìm cách thoát thân, nhưng nó không kêu cưu, nó chỉ hỏi rằng: sói đã làm thế này với bao nhiều chú cừu rồi. Câu trả lời của sói là 2 con, nó vừa cười vừa nói,: mày ngây thơ quá rồi cừu à, ai bảo mày theo tao vào đây, mày sẽ khó tìm được lối ra và không thể nào trở về và chắc chắn mày sẽ trở thành món mồi ngon của tao trong tối nay. Chú cừu im lặng không nói gì. im lặng hồi lâu, nó quyết định trao đổi với sói.
Vậy trước khi chết tôi muốn chơi trò chơi cùng sói. tôi sẽ không trách sói về chuyện này, nếu tôi là người thua cuộc. vậy là sói đồng ý. chơi trò trốn tìm. Cừa và sói oẳn tù tì và sói phải làm người tìm và nó được cừu yêu cầu bịt mắt để sói không được ăn gian, sói đồng ý và cừa đã lấy chiếc khăn trên cổ của nó, buộc chặt mắt của sói. và yêu cầu sói đếm từ 1 -50 thì mơi được đi đi tìm, soi khong được mở khăn che mặt nó sẽ phải đeo khăn cho đến khi chắc chắn vị tri cửa cừu. và cừa cũng được yêu cầu rằng sẽ phải keeo 3 tiếng mỗi lúc sối yêu cầu để soi có thể tìm cừu theo âm thanh đó.
Trong lúc sói đang đếm cừu cưu vài tiếng rồi nó tìm đường trón thoát, trước khi đi vào khu rừng, cừu không quên đánh dấu những lối đi, để nó có thể tránh được những tai họa bất ngờ nếu có thể. sáng ngày mai khi mọi thứ đã trở về chỗ cũ, cừu cũng được an toàn, nó lại gặp mặt con soi trên đồng cỏ của nông trang, vẫn chào hỏi, vẫn cười đùa, riêng con sói đó thì không nói câu nào và tìm cách lẩn trốn. Chú cừa cũng không hiểu vì sao?
Nó cứ ngây thơ tin người. nhưng bây giờ sau nhiều lần gặp sói và cáo, chú cừu đã quyết định cho phép mình đeo thêm một lớp mặt nạ của một con chồn, và nó tỏ vẻ nguy hiểm để óc thể đùa với những người khác, và để họ không bảo nó là kẻ dại khờ.
Có lẽ cách đùa hơi quá của nó giờ được dán cái mác con chồn hôi.:)) ôi mà cũng chẳng sao đâu, giờ nó chẳng còn yếu đuối như xưa, nên nó chẳng để ý tới việc ngta nghĩ gì về nó cho nó là con cừu hư hỏng hay không. Nó đã đủ trưởng thành để nhận biết bản thân nó, và chẳng cần để ý đến những suy nghĩ của người khác.
Chỉ là con cừu đó đôi khi thấy khó có người hiểu nó thật sự!
Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2016
NGƯỜI LỚN PHỨC TẠP QUÁ, LÀM TRẺ CON THÔI!
Sau một buổi tối ngồi tìm tòi mấy quyển sách yêu thích để mua, tôi cảm thấy thèm muốn việc đọc một một cuốn sách dành cho trẻ thơ nào đó. Chúng làm cho chính bản thân mình cảm thấy mọi thứ thật đơn giản hóa, người lớn thường phức tạp mọi thứ một cách thái quá, và đôi khi họ lại không đủ nhận ra một thứ phức tạp, Giống như hoàng tử bé, một bức vẽ con trăn đang nuốt trong mình một con voi *hài*. Nhưng khi cậu đưa cho người lớn xem và nghĩ rằng mọi người sẽ hoảng sở vì con trăn khổng lồ đó đã nuốt trọn con voi.
Ôi! Nhưng đáng tiếc là người lớn không thể nhìn ra điều phức tạp trong bức vẽ theo đúng như suy nghĩ của trẻ con. Họ bảo: nó là chiếc mũ mà! phải rồi nó là chiếc mũ mà nhìn lại thì người lớn vân chẳng thẻ hiểu được, và làm cậu bé phải vẽ sang bức tranh thứ 2. Nhưng người lớn vẫn không thể cảm thụ được bức tranh đó.
Đấy cái suy nghĩ của người lớn và trẻ con nó thật khác nhau. Đột nhiên tôi tự hỏi, mình muốn kiếm nhiều tiền làm gì? mình tham vọng để làm gì, trong khi khả năng mình có giới hạn. Nói điều này khong phải là vô căn cứ nhé. Tôi mới thử hết mình một tuần, bận rộn với công việc trên chỗ làm, cố gắng hoàn thành công việc, trong ngày, rồi, chiều về đi học, tối về ngồi viết bài cho một người khác để có thêm tiền, và sau 4 ngày liên tục, tôi nhận ra mình không thể có thời gian để xem lại bài vở, không thể có thời gian để thực hành tiếng anh, và hiện tượng thiếu ngủ thì tôi chẳng nói làm gì, đằng này chúng kéo theo một loạt các triệu chứng: thở gấp, đau đầu, mệt mỏi, triệu chứng trầm cảm, hồi hộp, lo lắng, tôi ko biết nói chuyện gì với những người xung quanh, và nỗi sợ cô đơn, sợ một mình, sợ đủ thứ trên đời nó ập đến, rồi tôi lại ốm.
Có lẽ với những người khác, đối với họ sẽ chẳng hề hấn gì, vì tối thấy họ rất giỏi, họ làm rất nhanh và làm được nhiều việc một lúc, và sắp xếp rất ổn. Nhưng tôi thì sao chứ? Tôi cũng chẳng muốn giới hạn bản thân mình, nhưng tôi rất sợ cái cảm giác bộ não mình bị hỏng sau một vài ngày.
Giờ tôi tự hỏi: bản thân từng nghĩ sẽ làm những gì mình muốn và vui vẻ, vì mình chỉ sống 1 lần, thì tại sao phải làm cho cái đầu mình trở nên khổ sở như vậy. Tại sao tôi không thử để cho tâm trí mình lựa chọn một lần cuộc sống đơn giản, không quá suy nghĩ về tiền, dù biết nó rất cần thiết, nhưng hiện tại tôi đã tự lo cho bản thân và có thể gửi về gia đình một phần, cùng như đang thành toán gàn hết các món nợ. Vậy sao mình không đi một con đường nhẹ nhàng hơn cho bộ não, vui vẻ làm việc đang làm, thư giãn với những quyển sách để có thể có đủ bình tâm và minh mẫn cho việc học.
Có lẽ tình trạng lo lắng ở cái tuổi này thì không ít người mắc phải, thôi thì tôi quyết định đơn giản mọi thứ, kể cả bản thân mình, cả tham vọng trong mình, biết đâu chính điều đó sẽ mang lại cho tôi nhiều niềm vui và hạnh phúc cho tôi và cho những người yêu mến tôi thì sao?
Hãy thử thay thế những tham vọng chưa thành bằng một cuộc sống thật đơn giản. so sánh với người khác là giết chết chính mình, nhưng so sánh bản thân quá sức với bản thân sẽ giết chết bộ não, và cuộc sống của bản thân. Thôi, cứ sống với khả năng mà mình đang có! mặt trời vẫn luôn mọc phía đông, và lặn phía tay, con người cần gì cứ phải bọn chen nhiều, Người lớn phức tạp quá, làm trẻ con thôi!
Ôi! Nhưng đáng tiếc là người lớn không thể nhìn ra điều phức tạp trong bức vẽ theo đúng như suy nghĩ của trẻ con. Họ bảo: nó là chiếc mũ mà! phải rồi nó là chiếc mũ mà nhìn lại thì người lớn vân chẳng thẻ hiểu được, và làm cậu bé phải vẽ sang bức tranh thứ 2. Nhưng người lớn vẫn không thể cảm thụ được bức tranh đó.
Đấy cái suy nghĩ của người lớn và trẻ con nó thật khác nhau. Đột nhiên tôi tự hỏi, mình muốn kiếm nhiều tiền làm gì? mình tham vọng để làm gì, trong khi khả năng mình có giới hạn. Nói điều này khong phải là vô căn cứ nhé. Tôi mới thử hết mình một tuần, bận rộn với công việc trên chỗ làm, cố gắng hoàn thành công việc, trong ngày, rồi, chiều về đi học, tối về ngồi viết bài cho một người khác để có thêm tiền, và sau 4 ngày liên tục, tôi nhận ra mình không thể có thời gian để xem lại bài vở, không thể có thời gian để thực hành tiếng anh, và hiện tượng thiếu ngủ thì tôi chẳng nói làm gì, đằng này chúng kéo theo một loạt các triệu chứng: thở gấp, đau đầu, mệt mỏi, triệu chứng trầm cảm, hồi hộp, lo lắng, tôi ko biết nói chuyện gì với những người xung quanh, và nỗi sợ cô đơn, sợ một mình, sợ đủ thứ trên đời nó ập đến, rồi tôi lại ốm.
Có lẽ với những người khác, đối với họ sẽ chẳng hề hấn gì, vì tối thấy họ rất giỏi, họ làm rất nhanh và làm được nhiều việc một lúc, và sắp xếp rất ổn. Nhưng tôi thì sao chứ? Tôi cũng chẳng muốn giới hạn bản thân mình, nhưng tôi rất sợ cái cảm giác bộ não mình bị hỏng sau một vài ngày.
Giờ tôi tự hỏi: bản thân từng nghĩ sẽ làm những gì mình muốn và vui vẻ, vì mình chỉ sống 1 lần, thì tại sao phải làm cho cái đầu mình trở nên khổ sở như vậy. Tại sao tôi không thử để cho tâm trí mình lựa chọn một lần cuộc sống đơn giản, không quá suy nghĩ về tiền, dù biết nó rất cần thiết, nhưng hiện tại tôi đã tự lo cho bản thân và có thể gửi về gia đình một phần, cùng như đang thành toán gàn hết các món nợ. Vậy sao mình không đi một con đường nhẹ nhàng hơn cho bộ não, vui vẻ làm việc đang làm, thư giãn với những quyển sách để có thể có đủ bình tâm và minh mẫn cho việc học.
Có lẽ tình trạng lo lắng ở cái tuổi này thì không ít người mắc phải, thôi thì tôi quyết định đơn giản mọi thứ, kể cả bản thân mình, cả tham vọng trong mình, biết đâu chính điều đó sẽ mang lại cho tôi nhiều niềm vui và hạnh phúc cho tôi và cho những người yêu mến tôi thì sao?
Hãy thử thay thế những tham vọng chưa thành bằng một cuộc sống thật đơn giản. so sánh với người khác là giết chết chính mình, nhưng so sánh bản thân quá sức với bản thân sẽ giết chết bộ não, và cuộc sống của bản thân. Thôi, cứ sống với khả năng mà mình đang có! mặt trời vẫn luôn mọc phía đông, và lặn phía tay, con người cần gì cứ phải bọn chen nhiều, Người lớn phức tạp quá, làm trẻ con thôi!
Thứ Ba, 8 tháng 3, 2016
Giai đoạn đầu của bệnh trầm cảm
Cái điều mà dường như 2 năm nay tôi không nghĩ mình sẽ bị đó chính là căn bệnh tâm lý. Khi ở nơi làm việc tôi là người khá bình thường, luôn cười nói tuy có những lúc không thể không chế được tâm trạng và cảm xúc tôi giữ im lặng và mệt mỏi.
Có lẽ sẽ chẳng ai biết được những gì chính bản thân tôi đang trải qua, đôi khi thấy nó thật khốn nạn với chính bản thân mình. tôi muốn được sống vui vẻ, hồn nhiên, vô tư và nhiệt huyết nhưng đôi khi tôi không thể làm được.
thời gian này đầu tôi như bị phá hủy, nó không thể hiểu những gì nó đọc, và khó lòng kiểm soát. trên công ty giờ chỉ có buổi sáng tôi mới là một người bình thường, khi bắt đầu vào chiều tối và vào tối, cơ thể và đầu tôi trở nên mệt mỏi, đến nỗi tôi cảm giác mình sắp ốm, hay đó chỉ là do tôi sắp đến ngày, tôi không hiểu nữa.
khi trở về nhà ở căn phòng riêng, tôi ko thiết tha ca hát tôi lo viết bài nhưng lại lan man rồi mệt mỏi, thôi thì lúc khỏe lan man được ko nói làm gì, đấy là do bản thân chưa tốt, nhưng có những lúc muốn làm mà không nổi. Tim cứ đập ngày càng nhanh đến nỗi bản thân không thể thở nổi, trong đầu có muon vàn nỗi lo, lo công việc, lo chuyện yêu đương chưa có gì, lo mình đang toàn về lớn tuổi, lo sao mình vấn đang lông bông, lo mình chưa thấy đam mê, lo mình vô dụng, lo người khác ghét mình, lo mình làm khong xứng với những gì họ trả, lo bản thân sắp bị bệnh tự kỷ, lo mọi thứ sẽ chẳng thay đổi gi sau một năm nưa,x lo đi học tiếng anh mà cả mọt tuần ko có một giờ phút nào để dành cho việc học (đó là 1 tuần bận rộn của tôi) đầu tôi, tim tôi như nổ tung. chẳng biết làm gì hơn tôi đành nhắm mắt và giữ ngực mình lại rồi cố gắng lắng nghê âm thanh amphal, denta trên youtube, để có thể thư giãn.
tôi biết có lẽ nếu là ngôi thiền thì điều đó sẽ tuyệt vời hơn, nhưng tôi o làm được. có lẽ căn bệnh đó đang ngày càng nặng trong tôi, tôi sợ đủ thứ rồi hay giật mình, rồi lại hay bị đau đầu, hồi hộp, và bắt đầu suy nghi tiêu cực.
Có lẽ nhắc tới một đứa con gái nó chưa bao giờ có một mối tình và đã 25, 26 tuổi, rồi lại chưa có ai thực sự quan tâm, hoặc do chính nó đã tự đẩy họ ra xa không biết nữa. nhưng đúng là nó đang mắc bệnh tâm lý dần sau những ngày tháng nó tưởng mình đã không bao giờ bi quan nổi trên thế giới này.
Quá mệt mỏi với chính mình! nó ko tìm ra lối thoát cho bản thân.
Hôm qua tết gặp bà thầy bói bảo: năm nó bị âm hành nên ốm liên miên, ốm như người giả đò, từ đầu nó ko tin, nhưng càng ngày nó càng tin vào điều đó, rồi lại chuyện vợ chồng. uhm thì bảo là 2 vợ chồng ko hạnh phúc, nòa là có người khác, thiết nghĩ nếu không có hạnh phúc và không thể cho các con mình một mái ấm, thì sinh chúng ra để chúng khổ sao. từ xưa tới nay gia đình nó luôn là một trong những gia đình hiếm: từ ông bà, cho tới bố mẹ, các chú thím, ai cũng yêu thương nhau, thế nên nó luôn muốn dành trọn tình cảm và cuộc sống cho một ai đó, và khó chấp nhận được những chuyện tình cảm gia đình bất hạnh và chia ly. suy nghĩ mệt mỏi chán chê rồi nó liên hệ thực tế thì kết mọt câu rằng, chắc chắn nó chẳng ai yêu (đấy lại tiêu cực - nhưng không thể ngăn bẳn thân nghĩ vậy được) vậy thì hay thôi nghĩ tới chuyện cưới xin, nó cũng chẳng có gì đặc biệt, nó vừa xấu, vừa già, vừa không biết làm diện, nhìn nó thayas kinh, nó khôn thông mình, ko giỏi giang, làm gì cũng vụng về và chậm chạp.... phải rồi, nó thế đấy, toàn nói mà ko làm, một người như vậy có gì để cho người khác phải yêu, phải quý, phải làm bạn, nhất là trong cái xã hội đòi hỏi nhiều yếu tố tích cưc của con người
vì chính nó chẳng thể tốt hơn nên nó bị xã hội ruồng bỏ một cách không thương tiếc.
Nghĩ mà chỉ thương nhất là người thân của nó, cuộc sống có ra sao thì chính bản thân nó vẫn có thể cười để sống, nhưng nó thương những người tốt như bố mẹ nó, thương người chất phác lại chịu khó, chăm chỉ làm ăn như bố mẹ, sao lại có đứa con như nó chứ. nó buồn lắm!
Có lẽ đây là những dòng rất thật về nó, một con người không hoàn hảo, và đầy khiếm khuyết. nó chẳng còn đủ mạnh mẽ đễ đứng dậy thì phải, nó ko muốn vậy nhưng lại như có số phận kéo nó xuống, nó cứ vùng lên, rồi bị dập xuongs dến nỗi tỏn thương não bộ, bất lực và mệt mỏi, và tủi thân, nó chỉ khóc, khóc xong rồi lại lau nước mắt để chuẩn bị một ngày mới với nụ cười thật tươi và cái đầu có vẻ tỉnh táo trên công ty. Nhưng có ai biết bên trong nó, con quỷ nỗi sợ hãi cứ đeo bám, cứ rầy xéo!
Sao nhìn mãi trên giữa đại dương rộng hơn này không có nổi một bức tường chắc chắn thô ráp để tin rằng mình vẫn đang đứng trên mặt đất và an lòng để mạnh mẽ bước ra khơi?
Nó vẫn xác định được đây là hội chứng trầm cảm. nó đã ở giai đoạn đầu ( chỉ là ghi lại để nếu nó bị mất trí hoàn toàn, hoặc tạm thời, hoặc bị mất một phần ký ức, nó vẫn biết được nó đã trải qua điều gì)
chẳng hiểu sao nó lại viết lên đây, trên thực tế nó thấy đây là một nơi công cộng ít người biết tới!
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)




