Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

NỖI SỢ CỦA CON MÈO Ú

Các bạn sợ điều gì trong cuộc sống này?

Có lẽ người thì sợ nghèo, sợ khó sợ vô công dồi nghề, sợ cô đơn... mỗi người đều có một nỗi sợ riêng. Một con mèo thì sao, nó cũng có nỗi sợ riêng của mình, có thể là ko sợ đêm tối, hay nó sẽ không sợ hãi khi đứng trước những một con chuột,  nhưng con mèo này, nó sỡ quá nhiều thứ, càng già nó càng sợ nhiều những thứ của mấy con mèo con, hoặc của mấy cô gái trẻ :3, Có hay chẳng nó bị lây nhiễm bởi cuộc sống giả sa hoa của mình?
Nó cũng vậy, chẳng khác gì những người khác, trước đây nó dường như chẳng sợ trời, chẳng sợ đất, có lẽ cái sợ bé tí mà nó cảm nhận đươc đó là sợ có ma, chỉ đơn giản là đi trên một đoạn đường rừng vắng và ko giám nhìn sang 2 bên, sợ có đôi mắt nào đó đang chòng chọc nhìn theo nó.

À, nó còn sợ chết nữa, trên thực tế nó tự tin răng nó ko chết được, nhưng sau một lần bị gẫy răng, nó đã biết quý báu cái sinh mạng mà bố mẹ cho, quý báu cơ thể đang lành lặn rồi đột nhiên bị vứt bỏ đi một thứ gì đó, hoặc nặng nhất là ko thể tồn tại để tiếp tục làm những việc yêu thích và  những việc nó chưa bao giờ làm.

Nó đã tùng đánh liều lên chiếc xe với 1 người lạ và đi cả một buổi tối và tới những nơi chẳng có một bóng người, hay đã từ đi cùng với một kẻ say vào nơi mà ai cũng biết... tất cả một phần do sự tin tưởng ngây thơ, và một phần con mèo ú đó có tính tò mò mọi thứ lạ lẫm trên đời. Có lẽ nhiều người thắc mắc rằng, lẽ ra đến cái tuổi của nó, còn đâu sự phiêu lưu, mà thay vào đó là sự chín chắn.

Nhưng từ khi sinh ra, nó đã ko có cái khái niệm trưởng thành, và chín chắn, đối với nó, cái con mèo lười biếng chỉ biết lưu giữ lại những thứ tốt đẹp, những hình ảnh vui vẻ, để rồi khi mọi thứ qua đi, cái nó còn lại là sự nhớ nhung, là sự nuối tiếc. Rồi một ngày đẹp trời, nó như được tiếp thêm luồng suy nghĩ bỏ qua mọi thứ mà sống, và nó chẳng còn lưu giữ thứ gì cũ kỹ trong người, ngay cả tình cảm của mèo mẹ với nó, cũng như tình cảm nà nó dành cho những người khác vậy. Mọi người đều được nó dành tình yêu thương như nhau. Nói vậy có phần hơi đề cao nó, nhưng đôi lúc no tự nhủ một cách cao ngạo như vậy.

Nó, cái con mèo, chăng sợ cô đơn chẳng sợ nghèo khó nó có thể tìm cách xoay chuyển, chỉ cần lo đủ cho bản thân là nó vui rồi!



Rồi một ngày, nó như được thổi vào cuộc sống đúng cái dòng chảy mong muốn trong máu của nó, cái thứ được nung nấu đã lâu, và giờ mới có cơ hội để gặp gỡ. Nó cứ nghĩ rằng nó đã tìm được một nơi tuyệt vời cho bản thân và ngây thơ tin vào suy nghĩ đó.
Mọi thứ như vuốt ve, chiều chuộng cảm xúc nũng nịu của nó. và lần đâu trong đời, một thời gian dài, nó được làm một cô mèo đúng nghĩa là một cô mèo. Thay vì nhữn năm tháng nó phải tự chống đỡ với những yếu đuối, phải tự mạnh mẽ, phải tự quan tâm và quan tâm, tự làm vui và tự vui.

Nhưng đột ngột, nó nhận ra những thứ nó tưởng không có thật, chỉ là tưởng thôi mà. nó cũng nhận ra, nó nên trở lại vói một thái độ lạnh lùng, và nhàm chán, nó sợ phải quay trở lại những thói quen xưa cũ. Nó sợ phải quay lại con ng yếu đuối trong nó. và nó sợ một thứ thật kinh khủng đang diễn ra: Mọi thứ ra đi một cách dột ngột. và nó chỉ biết im lặng và thi thoảng khóc một chút để lấy thêm sức mạnh cho bản thân. Khi mà con mèo khoang đen, được xem như đứa em gắn bó, chuẩn bị đi kiếm ăn nơi xa. rồi cả con mèo xanh gầy hiền lành nó quý từ xưa cũng chuẩn bị công tác nơi xa.

Cái nơi nó xem như nhà thứ 2 trong nửa năm, nó cũng cảm thấy không thể tiếp tục ở đó. Cảm thấy những tình cảm nó dành và những việc nó làm, đang được những chó nhìn theo một cách khác, và cái chúng cần là khúc xương, chứ ko phải là một con mèo béo chậm chạm.

Xin lỗi m, vì đã để mày rơi vào cái tình trạng bị bỏ rơi một lần nữa - người chủ cất tiếng
Con Mèo mắt dưng dung nhìn rồi thu người vào góc nhỏ để tìm kiếm giấc ngủ ngon lành, thi thonarg thấy nó giật giât, dường như đang mơ gì đó.
Có lẽ đó là nỗi sợ lớn nhất của nó: thứ đang mơn chớn bắt đầu thì lại bị tắt dập, có lẽ đó là cái số của nó chăng. cô chủ nhỏ chẳng hiểu được nó đang cảm thấy thế nào. dù vẫn bên nó, nhưng nó vẫn thấy có một sự xa cách. Cô ấy cũng quá bận rộn để hiểu được những gì nó đã trải qua.

Có một sự thật là: những thứ mơn chớn hình thành kia, lại đột ngột dập tắt và đi xa, đã diễn ra nhiều đến nỗi nó là thứ sợ hãi có tính phản xạ, và ngay cả trong khi nó trò chuyện với một con mèo lạ nào cũng vậy, một nỗi sợ mà dù trải qua nhiều bai nhiêu thì tâm hồn không bao giờ hết hi vọng vào những điều kỳ diệu nào đó, tâm hồn mà muốn tin tưởng mãi, nó sợ sự dở dang! sự giữa chừng!

Có lẽ khi chỉ còn một mình dứng giữa ngã tư đường, và bị bỏ rơi, nó sẽ đứng kêu meo meo, nghe như tiếng khóc, rồi nó lại cố gắng tạm quê những điều đó, để ko ai thấy sự yếu đuổi của bản thân.

Ngày hè mát mát trên đỉnh núi, ngồi cùng cô chủ với quyển sách yêu thích mới mua của cô ấy, nó nghe văng vẳng được câu nói:
- Con mắt đều mù lòa trước điều cốt tử
- Chính thời gian mà cậu dành cho bông hồng của cậu mới khiến bông hồng của cậu quan trọng đến thế.

Mắt nó lim dim nhìn xa xa: chính là nó rồi, thời gian dành cho những điều đó, đã khiến nó chúng trở nên quan trọng với con mèo ú đến vậy. Có lẽ nó nên dành thời gian bên cô chủ nhỏ của mình. Vì chắc rằng dù có chuyện gì cô ấy cũng chẳng bỏ nó hay làm nó tổn thương, hoặc nặng lời với nó!




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét